Nghệ sĩ Giang Còi: Ở nhà vườn rộng 10.000m2, tôi khổ còn hơn nông dân - TIN TỨC GIẢI TRÍ

Breaking News

Nghệ sĩ Giang Còi: Ở nhà vườn rộng 10.000m2, tôi khổ còn hơn nông dân

- “Nghệ sĩ hài đi diễn tỉnh thường được fan nữ bám theo”, người ta hay bảo thế. Anh đi diễn nhiều năm trong nghề, anh cảm thấy câu nói đó như thế nào?

- Người ta bảo thế cũng đúng đấy. Rõ ràng nghệ sĩ hài người ta biết cách tung hứng ở trong nghề. Cảm xúc của người ta bắt liền cảm xúc của khán giả, có thể cù được người xem cười hoặc khiến khán giả xúc động khóc được. Trong cuộc sống này, ai cũng thích những người tài năng. Tại sao có những người cũng là diễn viên nhưng chỉ biết nằm ở khu tập thể của đoàn, không ai gọi đến. Người ta có gọi mời diễn vài lần nhưng không làm được gì nên hồn rồi cứ ngồi tiếc, kiểu diễn viên phải làm thế nọ thế kia, còn có những diễn viên nữ phải có cái gì đó đánh đổi với đạo diễn. Tôi nghĩ hoàn toàn không phải.

Tôi cũng là đạo diễn nên hiểu, trước mắt người ta cần bộ phim hay vở diễn phải thành công đã, chứ không thể đánh đổi sự nghiệp lấy dăm ba trò vớ vẩn ấy. Nói thật, nghệ sĩ hài đi diễn tỉnh được mến mộ thứ nhất là tài năng, thứ 2 là vì ngỡ ngàng. Họ không nghĩ đã nhìn thấy người này “làm mưa làm gió”, “làm ông hoàng bà chúa” trên TV nhà người ta, không thể ngờ hiện thực trước mắt. Các bạn nữ trẻ theo là đúng thôi. Vấn đề là người nghệ sĩ ứng xử thế nào cho đúng. Đấy là cách của tùy từng người. Có người lợi dụng, có người muốn uốn nắn để đi vào đúng phạm trù đạo đức xã hội. Bản thân tôi cũng thấy có người theo nhưng hình như nó nằm ngoài cuộc sống của tôi. Bởi tôi là người sống cho gia đình. Cuộc sống tôi cần một điều gì đó ổn định hơn.

Nói thật, cuộc sống của tôi là sự cô đơn. Đi đâu tôi cũng đến chỗ đông người, thậm chí đến những nơi có các sự kiện lớn thuê lực lượng an ninh bảo vệ hay những hội chợ, ngay từ lúc bước chân xuống xe đã có ít nhất 3 vệ sĩ gạt người hâm mộ ra để mình đi lên được sân khấu, còn không thì không vào nổi bởi họ xin chữ ký, chụp hình rất đông, khi vệ sĩ đưa mình ra lúc diễn xong cũng vậy. Trong số khán giả có cả nam giới, những người lớn tuổi, nữ giới cũng có, có những em học sinh cấp 2 hay cấp 3. Vậy nhưng đến chỗ đông người, tôi vẫn thấy cô đơn.

- Vì sao lại có cảm giác đó, anh có thể nói kỹ hơn?

Ngày hôm nay mình có tiếng hơn người khác một chút. Ngày mai lại một lớp diễn viên mới lên. Điều đó chẳng có gì bền lâu. Vậy nên tốt nhất khi có các fan nữ “theo đuổi” thì mình nên giữ thanh danh của người nghệ sĩ. Tôi cảm thấy tôi cô đơn giữa cuộc đời này. Cứ về đến nhà là luôn chân tay. Có hôm thuê được người đến dọn vườn nhưng có hôm phải tự dọn. Từ đường ống nước, đường điện, nhà càng rộng bao nhiêu mình càng thấy có nhiều lỗi phải sửa chữa hàng ngày. Xong việc cái là tôi về nhà, không la cà quán xá, làm như một ông nông dân.

Trong giới nghệ sĩ, tôi ít giao lưu. Vì đi với giới quần là áo lượt bóng nhoáng, đi giày hiệu mười mấy triệu, mặc những tấm áo mấy chục triệu, mình thấy điều đó phí hoài. Số tiền đó mình để dùng vào việc khác. Đi với giới nghệ sĩ ngang tầm thì lòi ra mình là thằng nông dân. Nhưng về làm nông dân, mình lại không được kết nạp vào hội nông dân, mình lại lòi ra là thằng nghệ sĩ. Đi tới đám cưới, họ bảo “Đấy, văn nghệ sĩ đấy!” trong khi mình còn khổ hơn cả nông dân. Thế là mình cứ bị đẩy ra đứng 1 mình 1 phía. Nhiều lúc cũng cảm thấy “ông chẳng bà chuộc” nhưng tôi thích thế, tôi muốn sống như vậy, kệ!

No comments