NSƯT Chí Trung: "Tôi luôn nói chia tay Táo quân mà lòng rất đau!"
- Sau vai Táo quy hoạch trong Gặp nhau cuối năm 2018, anh có chia sẻ đây là năm cuối cùng anh tham gia Táo quân. Một mùa Táo quân nữa lại sắp tới, cảm xúc của anh ra sao?
Đó là cảm xúc về độ lan tỏa, về giá trị của 15 năm Táo quân mang lại. Táo quân, tức Gặp nhau cuối năm đã có được những thành công, trong đó tôi chỉ là một phần đóng góp nhỏ bé. Cảm xúc trong tôi về Táo quân vẫn tốt lắm, vẫn thích lắm. Bởi không chỉ dành vinh dự, vinh quang cho Đài truyền hình Việt Nam hay cá nhân ê-kíp Táo quân đâu, mà đó còn là tiếng nói của cả đất nước sau 1 năm tổng kết được đạo diễn chương trình và chúng tôi làm “mềm hóa” bằng niềm vui, câu từ, nhân vật. 80% người dân Việt Nam thấy rằng đêm 30 Tết thiếu chương trình Táo quân giống như bữa cơm ngày 30 mà không đầy đủ các món.
- Khán giả luôn thắc mắc vì sao nghệ sĩ Chí Trung lại bỏ dở không đóng Táo quân nữa. Lý do thực sự là gì đã khiến anh rút khỏi ê-kíp Táo?
Thực ra 3 năm nay tôi chia sẻ việc tôi muốn chia tay Táo quân mặc dù lòng rất đau. Nhiều khi mình yêu quá mà mình cứ dọa chia tay thì đó là một sự giận hờn, chứ không nhất thiết phải chia tay. Giống như một cô gái nói “Em muốn chia tay anh” trong lúc đang nồng ấm, bạn đừng nghĩ đó là lời chia tay thật. Đuổi tình - tình chạy, chạy tình – tình theo mà. Chỉ vì yêu quá nên không muốn ảo ảnh của cá nhân tôi hay chương trình làm mất đi cảm xúc của cảm giác.
Có một thực tế tôi thấy 3 năm gần đây, chương trình Táo quân hơi đuối một chút. Cá nhân tôi thấy thế và tôi cũng chia sẻ điều ấy với Giám đốc Đài truyền hình VN là anh Trần Bình Minh hay đạo diễn chương trình là anh Đỗ Thanh Hải. Tôi nói Chí Trung vẫn yêu lắm, thích lắm vì thực ra chẳng mất gì cả, vừa được tiếng lại vừa được cả… tiền (cười) dù không nhiều. Chỉ mất “một chút” sức về đêm tập khoảng 1 tháng trời thôi. Đổi lại, hình ảnh được nhiều hơn mất.
Nhưng tại sao lại từ giã? Vì Chí Trung nghĩ, 15 năm là một đỉnh. Chúng ta có thể làm 16, 17 năm hay làm mãi được không? Thêm vào đó, những niềm vui đọng lại của mọi người là chuyện quan trọng nhất. Bên kia đỉnh là triền dốc. Bạn cứ thử ngó mà xem. Vậy thì đừng lên nữa. Cứ ở trên đỉnh rồi thì đừng đi tiếp, kẻo lại bị tụt xuống. Đấy là suy nghĩ cá nhân, nó có phần mang tính ích kỷ.
Nếu kịch bản hay, nếu nhân vật hay, tôi vẫn muốn đóng. Đó là điều suy nghĩ thật.












No comments